Tôi đến Singapore không chỉ với một chiếc ba lô—mà còn mang theo những định kiến hình thành từ nhiều năm học trong giảng đường đại học. Trong sách giáo khoa kinh tế, Singapore hiện lên qua các biểu đồ, các nghiên cứu điển hình: đường cong tăng trưởng GDP, hiệu quả cảng biển, kỷ luật tài khóa, các quỹ đầu tư quốc gia. Đó là một quốc gia–thành phố kiểu mẫu, chính xác và kỷ luật, đáng ngưỡng mộ nhưng ở một khoảng cách rất xa. Tôi từng nghĩ mình đã hiểu Singapore. Nhưng tôi đã nhầm.
Khoảnh khắc đặt chân xuống phi trường Changi, tôi nhận ra nền giáo dục của mình mới chỉ kể được một nửa câu chuyện.
Singapore không chỉ là một câu chuyện thành công về tài chính; đó là một thực thể sống động—hiện đại nhưng ấm áp, vận hành trơn tru nhưng đầy tính con người. Mọi thứ đều hiệu quả, nhưng không hề lạnh lẽo. Thủ tục nhập cảnh nhanh chóng, phi trường sạch sẽ đến từng chi tiết, và nụ cười của những người tôi gặp thì hoàn toàn chân thành. Là một du khách lần đầu, lại đi một mình, nhưng tôi chưa bao giờ có cảm giác cô đơn.
Buổi tối đầu tiên dạo bước quanh Marina Bay, tôi mới thật sự hiểu thế nào là sự chuyển mình trong suốt hai mươi năm qua. Đường chân trời tương lai—đúng vậy—nhưng không được xây dựng chỉ để gây ấn tượng. Mỗi công trình đều mang một mục đích rõ ràng, phản ánh một quốc gia biết cân bằng giữa tham vọng và chừng mực. Khu tài chính không còn là những sơ đồ khô khan trong sách vở; nơi đây tràn đầy nhịp sống—những người tan sở, những bữa ăn sẻ chia, những cuộc trò chuyện bên ly cà phê—nơi tài chính toàn cầu hòa vào đời sống thường nhật.
Điều đã để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi là Singapore giành được vị thế trong thế giới tài chính toàn cầu—không ồn ào, không phô trương. Đó là kết quả của sự kiên định, quản trị tốt, niềm tin và tầm nhìn dài hạn. Đứng giữa những tòa nhà kính cao vút, tôi hiểu vì sao các ngân hàng đa quốc gia, các tập đoàn công nghệ và nhà đầu tư lại chọn Singapore. Không chỉ vì chính sách thuế hay quy định minh bạch, mà vì niềm tin—niềm tin rằng hệ thống vận hành hiệu quả, con người được tôn trọng, và tương lai được hoạch định cẩn trọng.
Thế nhưng, vượt lên trên các con số và phòng họp, Singapore đã cho tôi thấy tâm hồn của mình.
Tại Chinatown, Little India và Kampong Glam, tôi khám phá những tầng văn hóa mà không một báo cáo kinh tế nào có thể diễn tả. Mùi gia vị, nhịp điệu lời kinh, những cuộc trò chuyện đa ngôn ngữ—tất cả cùng tồn tại tự nhiên. Đây không phải là sự đa dạng được sắp đặt cho du khách, mà là đời sống thường ngày. Tôi ngồi chung bàn ở các trung tâm hawker, trao nhau những cái gật đầu và nụ cười với người xa lạ, nhận ra rằng ẩm thực ở Singapore không chỉ để no bụng, mà còn là chất keo gắn kết cộng đồng.
Tôi là khách “lữ hành”, tôi để ý cách một thành phố mời gọi bạn thế nào khi không có ai đồng hành. Singapore khiến tôi cảm thấy an toàn, được tôn trọng và được chào đón. Đường phố sạch sẽ nhưng không lạnh lùng. Luật lệ rõ ràng nhưng không áp đặt. Con người lịch thiệp mà không xa cách. Ở đây, trật tự và lòng tử tế không đối lập—chúng song hành cùng nhau.
Một đêm muộn bên bờ sông Singapore, tôi ngẫm nghĩ về chặng đường mà quốc gia này đã đi qua trong hai thập niên. Sự chuyển mình ấy không hề ngẫu nhiên. Đó là kết quả của tầm nhìn, của hy sinh, và của niềm tin chung rằng phát triển phải phục vụ con người, chứ không thay thế con người. Khoảnh khắc đó đã thay đổi cách tôi nhìn nhận Singapore—sâu sắc hơn bất kỳ giáo trình nào.
Tôi đến Singapore với kỳ vọng được nhìn thấy một cường quốc tài chính. Tôi rời đi với trải nghiệm về một xã hội biết cân bằng—giữa truyền thống và đổi mới, giữa tham vọng và khiêm nhường, giữa hiệu quả và sự ấm áp.
Với một du khách lần đầu, Singapore đã làm được điều hiếm có: cho tôi cơ hội học hỏi, chào đón tôi, và lặng lẽ nhắc nhở rằng những nền kinh tế bền vững nhất không chỉ được xây dựng trên vốn liếng, mà còn trên niềm tin, văn hóa và nhân bản.
-Lữ Hành-
